Loving Blogger Template

Hôm qua chặt gà bị đứt tay (3/9/2018)!

Chiều qua, m3-9-2018 vẫn là ngày nghỉ của mình, vì được nghỉ bù ngày 2/9/2018 vào chủ nhật mà. Chính vì rảnh rỗi nên bị đứt tay!
gà quê
gà quê
Là ngày nghỉ cuối cùng dịp m2-9, chồng mình cũng đã ở quê lên, thế là quyết định mang gà trong tủ lạnh ra chặt và mua một số thứ gia vị thêm như ngô ngọt, nấm hương... để làm một nồi lẩu thật ngon.

Được cái ông chồng mình hôm nay cũng ra tay giúp đỡ nhặt rau, còn mình thì làm việc của chồng hàng ngày đó là chặt gà.

Vừa chặt, vừa hóng hớt với chồng đứng ngoài bếp nhặt rau, khổ nỗi thịt gà chưa rã đông hẳn làm mình chặt mỏi hết cả tay.

Còn miếng cuối khá to có thể chia làm đôi, mình chặt xuống nhưng chưa đứt đôi, trong khi vẫn "hóng hớt" với chồng ở ngoài kia đang nhặt rau thì mình quyết định chặt mạnh 1 phát cho miếng gà kia đứt đôi!

THẬT KHÔNG NGỜ....!
Thật ko ngờ
Thật ko ngờ
Tay của mình lại ở dưới miếng thịt gà, mà cụ thể là ngón tay trỏ nằm ngửa ngay dưới lưỡi dao. Xong quả ấy, mình giật mình, mặt tái xanh, nhảy loạn trong nhà tắm.

Cùng lúc đó là ông chồng nhảy loạn ở ngoài nhà để tìm bông, băng, gạc, băng dính, thuốc lào..........

Cuối cùng, 1 túm thuốc lào và 1 chiếc ago đã giúp mình ổn định, máu đã ngừng chảy và có thể tiếp tục nhặt rau....

NHƯNG...

Đến tối thay rửa thì máu vẫn chảy, cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, trưa hôm sau, buổi đi làm đầu tiên của dịp nghỉ lễ, mình đã QUYẾT ĐỊNH tự thưởng cho mình 1 suất cơm gà KFC và ko cho chồng biết.

Vậy mà, tự dưng trưa nay chồng gọi quan tâm âu yếm hỏi ăn gì, anh mang cơm cho, thế là mình đành nhận " em căn cơm gà KFC. Quả thật quá ngon vì đang quá đói mà!

>>> Đọc đến đây, ai cần chỉ cách chặt gà ngon thì alo mình, mình chỉ cho chi tiết!

Thôi trưa rồi, chia sẻ tới đây thôi, mai có gì sẽ viết tiếp sau! ! ! heart...! heart...!

Kí ức mùa Thu - Thơ

Mùa Thu khuấy lên bao kí ức
Xác thời gian trôi trên tóc em
Em đi trong trăng, mùa Thu thổi gió
Lá vàng rơi mênh mông.


Em đi qua mùa Thu không gian
Trăng rãi đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con gái
Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả vào anh
Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không về.

Giờ đây chắc trên đồi thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng, mùa Thu thổi gió
Mùa Thu lang thang chẳng bến bờ...

Hồi ức Thu Hà Nội...

Hà Nội đã sang Thu.

Cũng đã lâu lắm rồi tôi có một nỗi buồn kỳ lạ, một nỗi buồn không tên xuất phát từ sâu trong cảm xúc. Man mác buồn, man mác nhớ thương.

Hà Nội, những ngày mưa…

Bây giờ cũng sắp đến Tết Trung Thu, những cơn mưa ngâu muộn màng bắt đầu xuất hiện, gợi cho lòng người những hồi ức không tên, len lỏi theo cảm xúc về nơi hiện tại. Những cái thở dài với những lý do không biết từ nơi nào đến, không biết kết thúc sao cho trọn vẹn. Mưa, trượt dài trên hàng lá ngoài cửa sổ, nhìn mưa, lạnh ngắt, và rồi thở dài.

Hà Nội thu mình về đêm, còn tôi? Ôm mình với quá khứ? Tôi có cảm giác mình sống với quá khứ đã quá nhiều. Mặc dù biết không nên, không đáng nhưng tôi vẫn thu mình như một chú ốc. Nằm- bò- trườn- lăn và chạy chốn. Ai cũng vậy, sau một số sự việc xảy ra họ sẽ tìm cách tốt nhất để giải quyết riêng cho mình. Người thu mình, người mạnh mẽ đối diện. Tất cả chỉ là phản pháo cho trái tim bị tổn thương và đang cố đập nhịp nhàng. Cố vuốt ve cho sự yếu mềm nhất, sâu thẳm.

Ai biết đâu mình sẽ ra sao khi vấp ngã, trầy da hay chỉ là tím bầm? Và ai biết trước nếu như không bị vấp ngã chắc chắn sẽ không bị trầy da? Và ai biết trước… mọi việc sẽ như thế nào?

Tôi sinh vào tháng mười, tháng mà trời thu đang dần trở mình khoắc thêm áo khi mùa đông chạm ngõ. Tôi là một kẻ điên mang trong mình nhiều hoài niệm, mang trong mình quá nhiều nỗi buồn man mác của mùa thu, của những ngày tránh động vào cây mùa lá rụng. Những nỗi buồn tôi chả thèm đặt tên, tôi chả thèm kể lể, tôi chả thèm than thở hay dài dòng. Nhưng… những thứ đó tạo nên sự khác biệt trong tôi. Tôi có thể cười với những nỗi buồn đó. Thật dở hơi!

Mẹ tôi nói nếu yêu nhau thật lòng thì lúc nào cũng có nhau. Đúng! Bạn đã bao giờ đặt ra câu hỏi: Liệu “chúng mình” đã đủ để “yêu nhau thật lòng”? Tôi chả dám tin, tôi sợ sẽ phải tin nhầm người, nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn tin. Con người có ai thành thật với nhau được mấy lần. Tôi tin, vì tôi chẳng có lý do, chẳng có câu trả lời phù hợp. Tôi tin bạn, tôi tin người, và tôi cũng bị bỏ rơi, phản bội nhiều lần. Nhưng nó đã quá quen thuộc với tôi. Phải nói nó đã quá quen thuộc với cuộc sống. Lừa người- người lừa chỉ để sinh tồn mà thôi.

Vậy tại sao phải gồng mình lên mạnh mẽ? Tại sao cứ phải giả vờ tươi cười? Tại sao lại không được khóc lúc nào mình muốn? Tại sao lại có nhiều câu hỏi tại sao như vậy? Có ai trả lời giúp tôi không? Chắc khó! Một mặt nạ đã mang bao nhiêu năm thật khó thể tháo bỏ, liệu có ai giúp tôi gỡ ra và đuổi tôi ra khỏi vai diễn này. Mong chờ và hy vọng, liệu ai có đủ thời gian và kiên nhẫn làm thay đổi tôi?

Phía sau một một người mạnh mẽ bạn biết là gì không? Là sự yếu đuối. Nó mỏng manh nhưng cũng rất dày. Là sự cô độc tĩnh mịch của màn đêm, khó có thể chạm tới.

Vậy đấy, Hà Nội lại mưa rồi, tắt đèn và ngủ thôi.
Được tạo bởi Blogger.